• :
  • :
Chủ đề năm học: "Phát huy tinh thần trách nhiệm của hiệu trưởng trong quản lý nhà trường" với các phương châm "Dân chủ trong lãnh đạo, trách nhiệm trong quản lý, sáng tạo trong điều hành, sâu sát trong kiểm tra" và "Tác phong chuẩn mực, tận tuỵ yêu nghề, trách nhiệm công việc, tích cực tự học"

Hoa xương rồng trên cát

Đêm tháng Tư. Sau cơn mưa chiều báo hiệu một mùa mưa sắp tới, thời tiết giữa rừng Lào dịu mát. Đây là đêm đầu tiên sau một mùa khô chịu đựng cái nóng quay quắt để đi tìm đồng đội trên đất nước Triệu Voi, Trung tá Đỗ Như Tất, Đội trưởng Đội quy tập hài cốt liệt sĩ 589, Bộ chỉ huy quân sự (CHQS) Quảng Bình và các đồng đội mới được tận hưởng bầu không khí mát lành. Vậy mà, anh không thể nào chợp mắt nổi. Lại một mùa khô nữa sắp kết thúc, nhưng nhiều đồng đội vẫn chưa được tìm thấy… Anh trở dậy, thắp nén hương thơm, hướng về rừng đêm mênh mông khe khẽ đọc: Chúng tôi đồng đội của các anh/ Ngày đêm chẳng quản khó khăn, nhọc nhằn/ Nơi đâu anh hỡi đang nằm/ Chỉ cho đồng đội, tìm anh cùng về

“Hoa xương rồng trên cát”

Mùi hương thơm làm tôi tỉnh giấc. Phía góc rừng, ánh lửa từ những cây hương đang cháy như bùng lên soi rõ gương mặt người đội trưởng với dòng nước mắt lăn dài trên gò má. Tôi đến bên anh, và câu chuyện về những năm tháng tìm đồng đội trên đất nước hoa Chăm Pa của những người lính Đội quy tập hài cốt liệt sĩ 589, theo lời kể từ người đội trưởng, làm xao động trái tim tôi giữa mênh mang đêm tối rừng Lào.

 Với mỗi người lính đi tìm đồng đội giữa rừng Lào, mỗi bước chân là thêm một lần đối diện với khó khăn, thử thách và có không ít lần nằm giữa lằn ranh sống – chết… Lần ấy, khi quy tập 187 mộ liệt sỹ trong hang Phà Nang ở bản Noọng Tính, huyện Ma Ha Xay, tỉnh Khăm Muộn, đang giữa đêm khuya bỗng nhiên anh em trong đội nghe tiếng rên khe khẽ của cậu Tùng. Vén màn, đồng đội hốt hoảng, khi thấy Đại úy Tùng nằm cuộn tròn, khuôn mặt tái nhợt, mồ hôi vã ra như tắm. Đại úy Nguyễn Xuân Tùng, mà mọi người vẫn thường gọi là “Voi Trường Sơn” đã bị sốt rét rừng quật ngã… Trong buổi sáng hôm sau, hơn một nửa quân số đơn vị phải nhập viện và đến chiều tối, sốt rét rừng không chừa một ai trong đội… Vào bệnh xá trên đất Bạn điều trị, mặc cho cổ họng đắng chát, anh em vẫn cố ăn thật nhiều để nhanh phục hồi sức khỏa, tiếp tục công việc…

Lần tìm kiếm mộ liệt sĩ ở bản Nam Ba Hang, nhân viên Nguyễn Hồng Thái bị rắn cắn vào cổ. Vị trí vết thương quá hiểm khiến quân y Đặng Ngọc Tuấn không sao ga-rô nổi. Một tổ được lệnh cắt rừng đưa Nguyễn Hồng Thái về trung tâm huyện, thời gian tính bằng giờ. Nhìn Thái mê sảng rồi lịm dần, khuôn mặt tím tái, anh em đã lường trước khả năng xấu nhất. Nhưng thật may, đang lúc nguy kịch, nhân viên Nguyễn Hồng Thái được một người dân Lào tận tình cứu chữa. Dù đêm tối, ông vẫn vào rừng tìm hạt của một loại cây rừng đem về rửa sạch, giã mịn đắp vào vết thương. Đồng chí Nguyễn Hồng Thái được cứu sống.

Rồi trong lần vượt núi Cồn Tao vào năm 2001, Thiếu tá Trần Thanh Bình (lúc đó là đội trưởng Đội 589) bị trượt chân rơi từ độ cao hơn 20m. Núi Cồn Tao với vách đá tai mèo dựng đứng, dưới chân là vực thẳm. Nhìn thiếu tá Bình rơi từ khoảng không, nhiều người nhắm mắt, nín thở. Thật may, một cành cây rừng chìa ra vô tình níu giữ thiếu tá Bình lơ lửng trên không... Và cũng ở núi Cồn Tao, trong chuyến quy tập năm 2011, trung úy Nguyễn Tiến Anh đã bị trượt chân khi gắng vượt vách đá tai mèo dựng đứng ấy. May mắn lại đến khi một gốc cây chắn ngang đã giữ Nguyễn Tiến Anh không bị rơi xuống vực…

Những câu chuyện ấy, được Nghệ sĩ ưu tú Bùi Ngọc Hà tái hiện trong bộ phim tài liệu “Hoa xương rồng trên cát”. Bộ phim để lại ấn tượng sâu đậm và cảm xúc khó quên với khán giả bởi đã khắc họa rõ nét hành trình đi tìm đồng đội đầy vất vả, gian truân của những chiến sỹ Đội 589, Bộ CHQS Quảng Bình.

Những kỷ niệm không thể nào quên

Nhận lệnh từ người đội trưởng, quân y Ngô Hùng Tú vơ vội túi thuốc và dụng cụ y tế lao nhanh theo hướng tay trưởng bản Bun Khăm. Trên ngôi nhà sàn cũ, từng tốp đứng, ngồi, bàn tán to nhỏ…Lọt giữa đám đông vây kín là sản phụ Y Lả. Người nhà của bệnh nhân cho biết, Y Lả trở dạ được 7 ngày rồi nhưng không thể sinh nở vì ối không vỡ. Những cơn đau hành hạ Y Lả đến kiệt sức, lịm dần. Không thể chần chừ được nữa, Ngô Hùng Tú lần mũi dao chạm vào túi ối. Nín thở, anh lích nhẹ mũi giao hất ngược lên trên. Túi nước ối bị chọc thủng, cũng là lúc Y Lả trở mình nấc lên từng tiếng. Túi ối vỡ, Y Lả hồi sinh, đứa trẻ được mẹ dồn hết sức đẩy ra ngoài trong vỡ òa niềm vui của dân bản…

Trưởng bản Bun Khăm mắt ngấn lệ, đôi môi mấp máy: “Chúng tôi đã chuẩn bị thủ tục mai táng Y Lả vì nghĩ không thể cứu chữa. Cảm ơn Tà hán Việt Nam đã sinh nó thêm lần nữa. ơn này dân bản chúng tôi không bao giờ quên!”. Cũng như trưởng bản Bun Khăm cả bản đều khóc, những giọt nước mắt vui mừng, hạnh phúc. Đêm đó, cả bản mở hội mời cơm Đội 589. Sáng mai, thanh niên trai tráng hăng hái vác cuốc, xẻng đi cùng anh em tìm kiếm mộ liệt sỹ.

Một tuần ở bản Xiêng Viêng, đội đã quy tập được hơn 10 mộ liệt sỹ, một kết quả ngoài mong đợi. Ngày tạm biệt bà con, mọi người tiễn các anh ra tận đầu đường quốc lộ, ánh mắt lưu luyến. Khi xe ô tô chuẩn bị lăn bánh, qua gương chiếu hậu xe, anh em nhìn thấy một cụ bà tóc bạc phơ vừa vẫy tay, vừa gọi: “Các con ơi chờ mẹ với”. Dừng xe, anh em chạy vội về phía bà cụ. Bà cụ trao gói quà và nói: Sáng nay vào mẹ đi hái ớt về muộn, các con đi mà mẹ không có gì cho các con cả. Mẹ chỉ có ít ớt này thôi, nhận cho mẹ vui nhé!”.

Hình ảnh bà mẹ Lào khiến anh em lặng người xúc động. Hơn 20 năm thực hiện nhiệm vụ quy tập hài cốt liệt sỹ trên nước bạn, mọi người đã chứng kiến không ít những câu chuyên cảm động như thế.

Và lần đến bản Cút Nặm Xay, huyện Xê Bô Thoong. Biết tin bộ đội Việt Nam đến bản tìm mộ liệt sỹ, bà Thịt Chăn, 67 tuổi, đôi mắt bị mù chống gậy nhờ con trai dẫn đường gặp bằng được chỉ huy đội. Năm 1953, bà đã chứng kiến 3 bộ đội Việt Nam hy sinh được chôn cất cách bản khoảng hơn 20 cây số đường rừng. Dù đôi mắt không nhìn thấy đường nữa nhưng bà Thịt Chăn vẫn nằng nặc đề nghị được theo đội 589 vào tận vị trí chôn cất. Và chuyến đi đó, đơn vị đã cất bốc được 3 bộ hài cốt phía dưới tảng đá cạnh gốc cây Săng đúng như những gì bà Thịt Chăn cung cấp.

 

Niềm vui ngày về

Trước mỗi lần hài cốt liệt sĩ quân tình nguyện và chuyên gia Việt Nam được đua về nước là suốt đêm đó sư thầy Pun Nhảy Pa Tha Vôông, trụ trì chùa Bản Tưng, huyện Xê Băng Phay, tỉnh Khăm Muộn không ngủ. Những nén hương từ tay sư thầy thắp lên nhè nhẹ lan tỏa khắp căn phòng… Năm nào cũng vậy, ngày tiễn các liệt sỹ về với đất mẹ Việt Nam, cấp ủy, chính quyền nhân dân tỉnh Khăm Muộn đều trang trọng tổ chức lễ cầu siêu mong cho linh hồn các liệt sỹ. Hàng trăm người có mặt kính cẩn nghiêng mình trước anh linh các anh hùng liệt sỹ. Phút tiễn đưa các Anh về với đất Mẹ Việt Nam trang nghiêm, tôn kính. Suốt hành trình từ thị xã Thà Khẹc về cửa khẩu quốc tế Cha Lo, đoàn xe như chậm lại. Hai bên đường, hàng trăm người dân ở dọc tuyến đường mà đoàn đi qua cũng gác lại công việc để tiễn biệt các liệt sỹ…

Khi đưa các anh về yên nghỉ trong lòng đất Mẹ, những câu chuyện những hình ảnh xúc động làm cho cán bộ, nhân viên Đội quy tập mộ liệt sĩ 589 không cầm được nước mắt. Có lần, khi hài cốt các liệt sĩ vừa về đến Nghĩa trang Liệt sĩ huyện Ba Dốc, cựu chiến binh Hoàng Văn Xuân, Hoàng Văn Bảo Bắc Sơn, Đô Lương, Nghệ An đã ùa tới và nức nở gọi: “Tùng ơi, Thìn ơi, Lê ơi, Luyện ơi! Các bạn đã trở về thật rồi”. Hai cựu chiến binh già Hoàng Văn Xuân và Hoàng Văn Bảo là đồng đội của các liệt sĩ: Nguyễn Văn Lê, Nguyễn Văn Thìn, Nguyễn Xuân Tùng, Lương Thanh Luyện. Trong trận chiến với kẻ thù tại đỉnh Phù Khiêu năm 1973, đơn vị của các ông có 5 người hy sinh. Chiến tranh khốc liệt, anh em chỉ kịp chôn cất đồng đội rồi tiếp tục hành quân chiến đấu. Hơn 40 năm kể từ ngày đó, gia đình, đồng đội đã nhiều lần tìm kiếm nhưng không được. Không ngờ chuyến trở về lần này của đội 589, anh em còn “gặp” lại nhau.

Và lần khác, trong dòng người đón hài cốt liệt sĩ ở Nghãi trang Ba Dốc, có một người lặng lẽ ôm di ảnh của người cha thân yêu, trên đầu vấn vành khăn trang tắng. Đó là anh Lê Văn Tươi, con trai của liệt sĩ Lê Văn Năm. Ngày liệt sỹ Lê Văn Năm hy sinh, anh Lê Văn Tươi chỉ mới 7 tháng tuổi, còn trong bụng mẹ. Khao khát tìm lại phần mộ bố mình thôi thúc anh hàng chục năm trời tìm kiếm

Những chuyến đi hàng tháng trời dọc Nam, chí Bắc, lần tìm không biết bao chiến trường, bao tọa độ lửa, nhưng tất cả đều là con số không tròn trĩnh. Giữa lúc tưởng chừng tuyệt vọng nhất, gia đình được đội 589 báo tin về phần mộ của bố anh cùng di vật là tấm bia nhôm khắc dòng chữ Lê Văn Năm, c14, e 270, Thiệu Khánh, Thiệu Hóa, Thanh Hóa…

Niềm vui ngày về của những người thân liệt sĩ, càng thôi thúc cán bộ, nhân viên Đội 589 vững bước trên hành trình đi tìm đồng đội. Dẫu trong hành trình ấy, thêm mỗi bước chân là thêm một lần đối diện với khó khăn, thử thách nhưng bằng tình cảm, trách nhiệm, lòng quả cảm, các anh luôn vượt qua tất cả để hoàn thành tốt nhiệm vụ, như cây xương rồng can trường chịu đựng trên cát cháy để nở hoa.

                                          Minh Tú - Hồ Lĩnh


Dự báo thời tiết
Liên kết Website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Hôm qua : 9
Tháng 10 : 99
Tháng trước : 183
Năm 2019 : 1.274
Năm trước : 782
Tổng số : 2.056